Kết quả tìm kiếm cho "sạp guốc"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 16
Từng có hơn chục sạp guốc mộc ở chợ Biên Hòa, nay chỉ còn bà Đặng Thị Nga gắn bó với nghề. Ở tuổi 70, bà vẫn ngày ngày đóng quai guốc và tin món đồ từng gắn với nhiều thế hệ sẽ có ngày được ưa chuộng trở lại.
Đi dọc những con đường quê vùng Tây sông Hậu (tỉnh An Giang) những ngày này, hai bên đồng lúa chín vàng rực. Thỉnh thoảng ven đường, trước sân nhà ai đó, tôi vẫn bắt gặp vài khoảnh lúa đang phơi. Nắng phủ lên hạt lúa màu mật, bàn cào dựng nép bên vách, bóng người đi qua in dài trên nền xi măng, cảnh quê quen thuộc bỗng kéo tôi trở về cái sân phơi lúa nhà ngoại năm nào.
Giữa TP. Hồ Chí Minh vẫn tồn tại xóm chợ nổi miền Tây mưu sinh trên ghe suốt hàng chục năm. Cận tết, có người bỏ ghe, có người lái xuyên đêm về quê khi giao thừa đã qua.
Phụ kiện cho áo dài không cần nhiều chỉ cần 'chất'. Một bản phối áo dài sang trọng và quý phái là sự tổng hòa của một thiết kế đẹp kết hợp cùng những món phụ kiện thời trang 'nhỏ nhưng có võ'.
Chợ đầu mối sáng đèn, những phận người lam lũ lại bắt đầu một ngày mưu sinh nhọc nhằn. Họ lao động xuyên đêm, kiên trì bám trụ giữa bộn bề cuộc sống, mang theo hy vọng về ngày mai đủ đầy, một tương lai no ấm hơn cho con cái.
Năm 2015, Trường Phổ thông dân tộc nội trú THCS Tri Tôn (huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang) được thành lập. Sau 7 năm, trường được công nhận trường đạt chuẩn quốc gia mức độ 1. Đây là nơi quy tụ học sinh đồng bào dân tộc thiểu số (phần lớn là Khmer) địa phương, chắp cánh cho ước mơ đi tìm con chữ của đồng bào.
Thao thấy vui vui và chợt nhận ra, hình như không phải nhà phố là phải kín bưng, muốn mở hay không rõ ràng ở lòng mình.
Không hiểu sao trong tất cả các loại phương tiện đi lại, tôi vẫn yêu tiếng xình xịch đường ray và những hồi còi tàu lửa như thúc giục, như vỗ về. Không biết đã bao nhiêu chuyến đi rồi, vậy mà mỗi khi nghe “kình kịch... kình kịch... tu u... tu u...” là tôi lại muốn xách giỏ lên đường. Có thể lên tàu chỉ để hưởng thụ không gian xê xích, để nhìn ngắm thỏa thích nước non cây cỏ dọc đường, chứ điểm đến đôi khi chưa mường tượng trong đầu...
Cuối tháng 5, lúa xuân sớm đã bắt đầu cho thu hoạch. Nhìn từng chuyến xe chở những bao lúa căng đầy từ đồng về nhà các bà, các cô cười nói: Làm ruộng giờ nhàn thật. Ngày xưa, mùa về gánh lúa mòn vai…
Len ôm con gà vào bụng, bước thấp cao trên con đường đầy đá sỏi. Mẹ quang gánh đi phía sau. Sương sớm đùn lên hai bên con dốc, những ẩm ướt và thoáng lạnh sớm mai phủ buông trên bóng hai người lầm lũi đi về phía chợ...
Cô Xoan thẫn thờ ngước đôi mắt buồn rười rượi nhìn lên. Trên cao những cành xoan rùng mình phe phẩy những cánh tay đưa tiễn cùng với bao nhiêu là những chiếc lá xanh xanh đồng loạt rì rào tấu lên những lời chúc phúc chắc chỉ mình cô mơ hồ cảm được.
Tôi được mẹ sinh ra nơi mảnh làng thoi thót lở bồi trồi sụt bên bờ sông Lam phía hữu ngạn, thuộc huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh.